Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

4 cách phòng tránh táo bón khi đi du lịch

Dùng dấm táo

TS.BS. Jennah Miller tại Toronto, Canada cho biết, trong khi đi du lịch, để tránh hiện tượng táo bón, bạn có thể sử dụng cách đơn giản là uống dấm táo trước bữa ăn. Tất nhiên, bạn không nên uống trực tiếp cả thìa dấm táo mà cần pha loãng vào một cốc nước và uống trước bữa ăn từ 15-30 phút. Dấm táo có tác dụng kích thích việc sản xuất dịch vị bao tử, rất cần thiết cho tiêu hóa, làm giảm đầy bụng, khó tiêu và tối ưu hóa chuyển động của ruột.

Nếu bạn muốn thử những thức ăn lạ tại nơi đến du lịch thì ngoài cách làm này, bạn có thể dùng men tiêu hóa để giúp tiêu hóa dễ dàng và không gây gián đoạn chuyến đi. Men tiêu hóa tốt là loại men có chứa nhiều enzym khác nhau để phá vỡ quơ các thành phần của bữa ăn, chẳng hạn như proteases cho protein, lipase cho chất béo và amylases cho carbohydrate.

Luôn mang theo trà gừng

Theo Katie Hess, nhà khoa học Mỹ, để tránh bị táo bón khi đi du lịch thì bạn nên luôn mang theo trà gừng. Trên tàu bay, với những túi trà gừng nhỏ trong hành lý, bạn có thể yêu cầu nước nóng để pha trà. Nhiều nghiên cứu khoa học đã chứng minh gừng làm giảm tình trạng bê trệ trong thân thể, giữ cho thân thể không bị mất nước, tăng tuần hoàn, giảm sưng chân và ngón chân. Khi bạn đến địa điểm du lịch, bạn nên ăn nhiều trái cây và rau xanh. Bất cứ khi nào rỗi rãi, bạn nên thực hiện động tác nằm ngửa, hai tay ôm đầu gối, ép vào bụng để kích thích ruột chuyển động.

Uống nhiều nước

Allison Day, nhà dinh dưỡng người Mỹ cho biết, đi du lịch bằng phi cơ làm gia tăng tình trạng mất nước của thân thể, là duyên do gây ra táo bón. Do đó bạn nên luôn mang theo một chai nước lớn có thể bổ sung thêm để sử dụng. Nước giúp phân tán chất xơ. Nhiều nghiên cứu khoa học cho thấy rằng những người uống nhiều nước sẽ ít khả năng bị táo bón nhất. Trong số những người nhận được ít chất lỏng nhất từ thức ăn và đồ uống, 8% số nam giới và 13% số đàn bà bị táo bón, so với 3% số nam giới và 8% số phụ nữ nhận được lượng chất lỏng nhiều nhất.

Tự massage

Chuyên gia trị liệu tại New York, Mỹ, Susanna Green cho biết, trong thời gian đi du lịch, không phải ai cũng có thời gian hay kinh phí cho việc massage chuyên nghiệp nhưng kỹ thuật tự massage sẽ giải phóng các áp lực lên cột sống và giúp chuyển di năng lượng bị tắc có thể gây táo bón. Đặt hai quả bóng quần (kích tấc nhỏ hơn bóng tennis) vào túi nhỏ và buộc dây để giữ chúng đúng vị trí sát nhau. Đặt quả bóng ở hai bên xương sống và từ từ đưa nó chuyển di theo chiều dọc, phối hợp hít thở sâu trên đường đi sẽ giúp bạn tránh được rắc rối với hệ tiêu hóa.

Lê Thu Lương

( Theo Prevention.com )

Gặp lại cô giáo năm xưa đã có ơn lớn với mình, tôi nhói lòng thấy cô sống một mình giữa cánh đồng rộng mênh mông

Người xưa vẫn có câu: " Uống nước nhớ nguồn ", tôi cũng luôn dặn bản thân dù đi đâu, làm gì cũng không bao giờ được quên những người đã cưu mang viện trợ mình. Ngày xưa nhà tôi nghèo, tôi lại mồ côi ba má từ nhỏ nên tình cảnh rất oái oăm.

Tôi còn nhớ khi các bạn đã học lên lớp 2, tôi vẫn đưa được đặt chân vào cổng trường tiểu học vì ông bà không có tiền. Hồi ấy tôi hay đi nhặt chai nhựa để bà bán ve chai kiếm sống. Có lần đi qua lớp học, thấy các bạn đang hát, tôi cũng đứng ngoài rồi dấm dúi hát theo các bạn.

Hành động đó của tôi làm cô giáo để ý. Cô ra ngoài, hỏi tình cảnh của tôi. Không ngờ ngày hôm sau, cô mang cho tôi một ít sách vở cũ và vài bộ áo quần rồi nói cô sẽ trợ giúp tiền học phí cho tôi. Được đi học, tôi sung sướng hết sức.

Gặp lại cô giáo năm xưa đã có ơn lớn với mình, tôi nhói lòng thấy cô sống giữa cánh đồng rộng mênh mông, bị chính con đẻ hắt hủi - Ảnh 1.

Dần dần, chúng tôi mất giao thông và tôi không còn biết cô ở đâu. (Ảnh minh họa)

Là một người hiếu học nên suốt những năm tháng tiểu học, tôi đi thi học trò giỏi và liên tục giật giải. Cô giáo tôi thấy vậy thì hãnh diện lắm. Còn trong mắt tôi, cô giống như người mẹ thứ hai của mình.

Sau khi tôi lên cấp hai được một năm thì cô giáo chuyển chỗ ở. Lúc đầu tôi có gửi thư cho cô và nhận được phúc âm. Nhưng dần dần, chúng tôi mất giao thông và tôi không còn biết cô ở đâu. Những năm qua, dù đã thành đạt và có cuộc sống ổn định, tôi vẫn luôn muốn tìm cô để được báo ơn công ơn năm xưa.

Tháng trước, tôi có về trường dự lễ kỷ niệm ngày thành lập trường. Khi trò chuyện với hiệu trưởng, tôi biết được địa chỉ hiện tại của cô. Tôi về nhà gọi điện cho cô, hai cô trò hàn ôn cả tiếng đồng hồ. Thế rồi tôi xin cô địa chỉ để đến thăm, mong được nói lời cảm ơn từ đáy lòng mình.

Gặp lại cô giáo năm xưa đã có ơn lớn với mình, tôi nhói lòng thấy cô sống giữa cánh đồng rộng mênh mông, bị chính con đẻ hắt hủi - Ảnh 2.

Tôi rời khỏi nhà cô mà lòng thấy xót xa quá. (Ảnh minh họa)

Ngày gặp nhau, tôi và cô cứ thế khóc. Hơn 20 năm rồi, chúng tôi mới được thấy nhau một lần nữa. Cô già đi nhiều, người gầy và tóc bạc hết cả mái đầu. Còn tôi lúc này cũng có gia đình riêng. Ngồi nói chuyện được một lúc, tôi hỏi cô về gia đình. Cô chấm nước mắt nói sức khỏe cô không tốt, con dâu hằn học nên thẳng băng nặng nhẹ. Lần ấy cô và con dâu cãi nhau, kết quả con dâu kéo con trai cô bỏ đi. Bấy lâu nay, cô vẫn thui thủi một mình.

Tôi rời khỏi nhà cô mà lòng thấy xót xa quá. Căn nhà ấy nằm giữa một cánh đồng rộng bao la. Nhỡ chẳng may cô ốm đau, chẳng biết rồi có ai đến với cô không. Tôi nghĩ đến lúc mình khó khăn được cô cưu mang nên muốn đón cô lên ở cùng. Nhưng đến giờ, tôi vẫn chưa biết phải nói với chồng như thế nào, chưa kể phải tìm một lý do nào đó để con trai cô không hạnh họe được. Tôi nên nói sao để chồng ưng ý đưa một người xa lạ về sống cùng đây mọi người?

(thuylinh...@gmail.com)