Trước khi chưa lấy chồng, tôi cứ nghĩ chỉ cần vợ chồng xót thương nhau, tôi biết cách ăn ở với nhà chồng thì cuộc sống sẽ dễ thở. ai ngờ mọi chuyện không đơn giản như vậy. Trên chồng tôi có một người chị, và chị ấy chính là nguyên nhân của mọi
mâu thuẫn trong gia đình
tôi.
Chị chồng tôi thành hôn được mấy năm rồi, ngày nay chị ấy có hai đứa con. Đứa lớn 7 tuổi, đứa còn lại gần hai tuổi. Vì lấy chồng gần nhà nên ngày nào chị chồng cũng mang con sang nhà tôi để gửi. Tôi đang ở nhà chăm con nhỏ, đương nhiên cũng kiêm luôn phần coi ngó cháu chồng.
Nói không phải tự khen bản thân, nhưng tôi tự hào rằng mình luôn đối xử tốt với cháu chồng. Con tôi có gì thì con chị chồng cũng được hưởng ké. Thậm chí sữa bột của con tôi là hàng ngoại đắt tiền nhưng vẫn phải chia đôi vì ngày nào cháu chồng cũng đòi uống cùng em.
Cuối tháng chị ấy đưa tôi một triệu tiền ăn cho con mà còn đo đắn. (Ảnh minh họa)
Chăm một đứa con trẻ đã vất, chăm hai đứa còn mệt gấp nhiều lần. Đa phần buổi trưa tôi không ăn cơm, vì quanh đi quẩn lại cũng là giờ ăn ngủ của bọn trẻ nít. thế mà chị chồng tôi chẳng biết đó là đâu. Cuối tháng chị ấy đưa tôi một triệu tiền ăn cho con mà còn do dự. Đến hôm sau, tôi mới nghe mẹ chồng nói nhỏ là chị ấy đang trách tôi. Vì cháu nhỏ thì ăn được bao lăm, vậy mà tôi cũng ngửa tay cầm tiền tài chị chồng.
Biết chuyện, tôi cũng chạnh lòng lắm chứ. Sống cùng tôi, cháu chồng lên cân vù vù, giờ giấc ăn uống ngủ nghỉ cũng rất khoa học. thế mà tôi lấy một triệu tiền ăn, chị ấy vẫn còn xót của.
Hôm vừa rồi tôi mải cho con ăn, không để ý nên cháu chồng tự chơi một mình rồi ngã, đầu sưng một cục nhỏ. Chiều tối, chị chồng tôi sang đón con. Thấy trán con có vết bầm, chị ấy làm ầm lên nói tôi phân biệt đối . Còn bảo tôi cầm tiền của chị ấy nhưng không có bổn phận.
Chị chồng tôi tức tối kéo con về. Rồi từ hôm đó, chị ấy cũng chẳng sang nhà tôi nữa. (Ảnh minh họa)
Chồng tôi đang trong nhà bế con, nghe rát tai, anh liền mang một triệu ra ném xuống bàn: "Mời chị cầm số tiền này về, nặng quá vợ chồng tôi không dám nhận. Kể từ mai, chị cũng đừng mang con sang đây gửi nữa. Chị có biết trông con cho chị mà buổi trưa vợ tôi toàn nhịn đói, phải ăn mì tôm sống không? Chị sống cũng phải biết điều chứ".
Chị chồng tôi tức tối kéo con về. Rồi từ hôm đó, chị ấy cũng chẳng sang nhà tôi nữa. Thấy mẹ chồng cứ buồn rầu, tôi biết là bà đau lòng khi con cái mất kết đoàn . Tôi thì chẳng biết làm gì. Chồng tôi nói đúng, nhưng anh cũng cư xử nóng tính quá. Tôi có nên khuyên chồng làm lành với chị anh trước không?
(thuytienhoa...@gmail.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét