Anh thương tôi rất nhiều, làm mọi thứ vì tôi, thậm chí bất chấp việc gia đình phản đối để một mình đến xin cưới tôi. Lúc đó tôi đã nghĩ thật may mắn, chung cục cũng tìm được người vì mình làm tuốt tuột.
Chúng tôi đến với nhau bằng tất cả tình thương, gia đình quý trọng chọn lựa của tôi dù biết cưới mà không có gia đình chồng thì tôi sẽ rất thiệt thòi. Mọi người trong nhà thương tôi, lo kiêm toàn hết thảy. Bạn bè, những người đã bước vào cuộc sống hôn nhân đều cản tôi, tụi nó hiểu cuộc sống sau hôn nhân thật sự không đơn giản với trường hợp của chúng tôi, có quá nhiều thứ bị cấm cản, khẳng định rằng chồng tôi sẽ đổi thay. Tôi luôn tin vào sự chọn lựa của mình, tin vào tình yêu anh dành cho tôi, đám cưới diễn ra như những gì tôi chờ.
bữa nay tròn 5 tháng kể từ ngày chúng tôi trao lời thề ước, trong bụng tôi có một sinh linh bé bỏng, kết tinh từ tình, anh chính thức quay lưng, bỏ lại mẹ con tôi để về sống với gia đình lớn của mình. Anh bảo anh là con trai một, em gái lấy chồng sẽ theo chồng, ba mẹ giờ còn trẻ nhưng sau này già cần người coi sóc. Gia đình anh muốn chúng tôi phải bỏ quơ công việc ở đây về quê ngay, sống cùng họ. Tôi bầu bí thì ở nhà, đợi con lớn rồi đi làm, còn anh kiếm việc làm, an cư lạc nghiệp, anh thấy như vậy là hợp lý.
Còn tôi có lý do để chỉ ở gần gia đình chồng chứ không ở chung. Tôi nói với chồng rằng gia đình anh đã không có thiện cảm với tôi ngay từ đầu, thêm nữa việc dị biệt tôn giáo giữa tôi và gia đình anh sẽ dẫn đến rất nhiều điều không hay. Ở gần cha mẹ vẫn tiện trông nom, vợ chồng con cái lại có không gian riêng tư, bảo ban giáo dục con cái theo ý mình, hơn hết là để tránh xích mích không đáng có giữa nhà chồng và tôi.
Điều làm tôi đớn đau nhất là anh không đồng ý sống riêng, anh bảo chỉ sống riêng khi cha mẹ anh gây khó dễ cho tôi, còn hiện nay ai cũng yêu tôi thì không thể. thực bụng, tôi nghĩ anh còn trẻ nên chưa nghĩ chín chắn, làm sao để tôi có thể thoải mái sống ở giữa một nơi toàn những người từng rất ghét tôi. Họ nói bỏ qua tất tật nhưng những người đã và đang sống chung với gia đình chồng chắc sẽ nghĩ như tôi. Mẹ chồng bức anh phải chọn, một là vợ chồng tôi về quê liền, bỏ tất công việc, hai là anh bỏ lại mẹ con tôi và về với mẹ. Chiều hôm sau đi làm về, căn nhà trọ chỉ còn mình tôi, bít tất những thứ thuộc về anh đều biến mất kèm theo lời xin lỗi: "Anh về quê bắt đầu lại. Xin em không vì mình thì hãy vì con mà về cùng anh. Con cần có tình thương trọn". Lòng tôi rất đau, khóc như một đứa trẻ, cảm thấy vỡ lẽ từng mảnh nhỏ trong tim, thương mình, thương con, thương cả anh nữa.
Đêm trước nhất anh rời đi, tôi khóc nhiều quá nên không thấy đường, trượt té trong toilet, lúc đó tôi đã nghĩ mất con rồi, nỗi đau chồng chất nỗi đau, liệu tôi còn sống tiếp để làm gì, sự ra đi của mẹ con tôi có khiến anh ân hận xót xa? May mắn thay, thiên thần nhỏ vẫn bình an trong bụng mẹ, nó như muốn nói mẹ đợi con vài tháng nữa, con sẽ ra bảo vệ mẹ nhé. Tôi từng muốn chạy theo anh nhưng rồi quyết định buông bỏ cả thảy, không đủ tự tín rằng sẽ sống hạnh phúc với gia đình chồng. Trong lúc thai nghén tôi cần anh nhất, anh lại đang tâm quay đi, bỏ mặc mẹ con tôi, người mà anh bảo yêu rất nhiều.
Những đêm một mình, tôi cố rất nhiều để nuốt nước mắt vào trong, phải cố gắng nhiều hơn cho thiên thần bé bỏng trong bụng. Hai mẹ con cùng ráng. Cảm ơn mọi người đã đọc bài, mặc dầu chúng ta là những người xa lạ, cho tôi được trải lòng trong những phút chốc chơi vơi.
Thùy
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét