Nhân đọc bài viết " " của tác giả Vũ Hoàng , tôi đặc biệt để ý chi tiết "người thuê mặt bằng tại Thâm Quyến - thị thành sầm uất bậc nhất Trung Quốc, đã đóng cửa nhà hàng cá nướng của mình và phải trả tiền phạt 36.000 USD vì phá vỡ giao kèo thuê mặt bằng trong bối cảnh Covid-19 vẫn phức tạp".
Đây là một tình huống pháp lý mà khi nhìn qua tưởng chừng quá thông thường, tuy nhiên nhìn sâu thêm một tẹo sẽ thấy sự bất thường ngày trong đó. Bởi vạn bất đắc dĩ, người thuê mới phải huỷ hiệp đồng thuê mặt bằng trước hạn vận, do quá vắng khách, chẳng thể đủ uổng trang trải. Nếu tại làm ăn kém mà ế thì không nói làm gì, nhưng lại do thủ phạm Covid-19 gây ra.
Từ chuyện xứ người ngẫm đến chuyện nước ta, khi trên thực tế những giao kèo thuê, cho thuê nhà ở, mặt bằng kinh dinh đều được chủ nhà soạn sẵn, thậm chí họ thuê trạng sư tham vấn, nhằm có lợi nhất có thể cho bên A (bên cho thuê). Điều thế tất sẽ xảy đến: khi một bên quá có lợi thì bên còn lại sẽ phải chịu thiệt thòi. Trong khi đó, về nguyên tắc và căn cứ trên những quy định của luật pháp, các bên sẽ cùng nhau thương thảo hợp đồng, sao cho đôi bên cùng được hưởng lợi hài hoà, bình đẳng nhất có thể.
Tuy nhiên, như đã nói ở trên, giao kèo được soạn sẵn là chính, người thuê luôn tắc lưỡi nghĩ đơn giản "cứ trả tiền thuê đúng hạn là mọi chuyện êm xuôi". Câu nói kinh điển này cũng được các chủ nhà trấn an khi người thuê đọc xong hiệp đồng mà còn lưỡng lự, lấn cấn. Được bên cho thuê "làm thuê tác tư tưởng", vậy là người thuê ký phắt cho xong, bởi trong lòng nhỡ đã chọn chấm được địa điểm, vị trí mặt bằng, nhà ở ưng. Thế là người thuê chấp thuận (hoặc thậm chí không nhận thức được) những thiệt thòi có thể đang đợi ở phía trước.
Trở lại câu chuyện người thuê bị đền tiền tới 36.000 USD, khi "vi phạm hiệp đồng" là do trong giao kèo không ghi một nội dung quan trọng ở gần cuối, đại ý là: "Nếu do thiên tai, dịch bệnh, hoặc bị quốc gia thu hồi, giải toả hoặc vì các lý do khách quan khác (hợp lý và chứng minh được) không phải lỗi của hai bên, thì một trong hai bên hoặc cả hai bên cùng chấm dứt hợp đồng trước thời hạn, mà không bên nào phải bồi hoàn bất cứ gì cho bên còn lại". Được như thế thì đâu đến nỗi, khi vỡ nợ vì dịch bệnh mà vẫn bị bên cho thuê "cạn tàu ráo máng" tận thu đến vậy.
Không nói quá thì... mối quan hệ giữa người thuê và người cho thuê nhà, mặt bằng ngày nay tựa như "giữa tá điền thời đương đại và địa chủ văn minh kiểu mới". Người thuê "địa" nai lưng làm lụng để lo trả tiền thuê cho "chủ địa" - uổng nặng nhất trong mọi khoản cần trang trải. Trong khi đó, người cho thuê ngồi mát và bất cần biết nắng, mưa, thậm chí là thiên tai, dịch bệnh, đào đường dựng lô cốt hoặc hàng tá những khó khăn, phí khác mà người thuê phải đối mặt hàng ngày.
Về lý thì "thuận mua, vừa bán", xét thấy không thuê được thì đừng thuê. Chuyện này ai cũng biết. Tuy nhiên, người không có nhà, mặt bằng và chỉ biết làm thuê việc buôn bán, hoặc không buôn bán mà không có nhà ở thì không thể không đi thuê nhà, mặt bằng. Và họ luôn đặt tâm thế bản thân ở cửa dưới, nên đành thoả hiệp những quy định thiếu công bằng trong giao kèo.
Nên chăng, những điều khoản mang tính mẫn cảm này nhà nước cần bổ sung vào mẫu hiệp đồng một cách một mực, chính thức và mang tính thắt? Thêm nữa, không chỉ vấn đề đền cọc, đền tiền khi kết thúc giao kèo trước vận hạn, mà còn có một vấn nạn nhức nhối khác là chủ nhà thu giá tiền điện, nước, rác,... cao hơn giá thực tế. Điều này cũng cần được đưa vào cụ thể và buộc. Chỉ có như vậy, mới có thể ngăn chặn và tiến tới kết thúc tình trạng giao kèo thuê nhà, mặt bằng chứa nhiều bất lợi cho người đi thuê khi họ không tiện mở lời đàm phán.
Chia sẻ bài viết của bạn cho trang quan điểm .
Nguyễn Trí Công
0 nhận xét:
Đăng nhận xét