Sau khi cưới, tôi nghỉ làm ở nhà chạy chữa thuốc thang để có bầu. Tôi vừa cai sữa một tháng nay vì ít sữa, không có dự định sinh thêm, lý do là sinh bé thứ hai xong sức khỏe giám sút, rồi tinh thần không ổn định. Sau sinh bé đầu, vợ chồng tự chăm con do mẹ chồng và mẹ đẻ đều bận đi làm, chồng yêu cầu tôi ở nhà vừa chăm con vừa lo việc công ty riêng của anh. Tôi đồng ý vì nghĩ sẽ giúp chồng thời kì đầu khó khăn, khi công ty chưa có đủ khả năng thuê viên chức, sau này khi bé cứng cáp tôi sẽ đi làm lại.
Tôi ở nhà vừa tự chăm con vừa làm việc nhà, việc công ty nữa, không còn thời gian cho mình. Những bữa ăn sơ lược hay ăn vội, ăn tranh thủ là chuyện thường nhật với tôi ở thời khắc ấy. Có hôm con ốm, chồng đi tỉnh xa không về kịp, mình tôi chăm con cả đêm, chồng gọi điện nhờ mẹ chồng lên chăm đỡ cho tôi. Hôm sau bà lên thì bé đã đỡ hơn, không còn sốt nữa. Mẹ chồng rất nhiệt liệt, chỉ cần con cháu có lời nhờ là bà sẽ lên giúp. Khi bé thứ nhất được 14 tháng tuổi, vợ chồng tôi cho con đi nhà trẻ. Chồng bàn với tôi sinh tiếp bé thứ hai để nuôi một thể. Tôi đã suy nghĩ kỹ và đồng ý.
Sau sinh bé thứ hai, mẹ chồng lên ở cùng chúng tôi để tiện trông cháu. Tôi sinh thường cả hai bé nhưng do cơ địa gầy yếu nên sau sinh lâu bình phục sức khỏe. Sau sinh, tôi gần như phải tập đi lại, hông thảng hoặc vẫn buốt, hay ê ẩm khi vận động mạnh. Tôi hay mất ngủ, có đêm chỉ ngủ được 2 tiếng, nếu đang ngủ mà bị khua dậy thì gần như không thể ngủ được nữa. Bé thứ hai được gần 6 tháng tôi gặp vấn đề tâm lý nặng hơn, nghĩ mình có thể bị bít tất tay quá mức. Tôi rất buồn, tự nhủ phải chũm vượt qua vì tính hay nghĩ nhiều rồi suy diễn lăng loàn. Tôi tự tiện thức được tình trạng của mình nên đã nắm khiên chế bản thân để không nổi giận bột phát, nhưng tình hình có vẻ ngày một tệ hơn.
Tôi mất kiểm soát và nói không tốt với mẹ chồng (chỉ to tiếng, không nói láo). Chồng nghĩ tôi nói điêu, vu vạ cho bà rồi tát tôi, bảo tôi láo, vô giáo dục. Anh còn xông tới bóp cổ tôi, xưng hô "mày, tao". Sau lần đó, tôi không còn tin tưởng.# vào ai trong gia đình nữa, hoàn toàn mất kiểm soát hành vi của mình, nhiều lúc đã hét lên hay đập phá đồ đạc để giải tỏa. Sau khi tình hình dịu xuống, tôi nghĩ suy và tìm cho mình lối thoát là đi làm lại. Tôi nói với chồng mong muốn của mình nhưng anh gạt phăng đi, bảo với viên chức là tôi "sắp hỏng rồi đấy".
Xin nói thêm, trước đó tôi đã đề cập với anh chuyện đi làm lại vài lần mà anh không muốn. Anh còn nói chuyện với bố mẹ ruột tôi để tác động tâm lý với tôi, khuyên không đi làm nữa. Tôi thương con còn nhỏ nên cứ lần nữa mãi, thành thử mất tự chủ, mất cả quyền tự quyết. Tôi ngày một u uất, từ chối quan hệ nhiều lần do mỏi mệt, không còn hứng thú, không có nhu cầu sẻ chia yêu thương. Chồng khi bị từ chối thì sinh ra cáu giận, nhiều lần ép buộc. Tôi chủ động uống thuốc tránh thai khẩn và mua cả bao cao su cho anh nhưng anh ít khi dùng.
Cách đây ít hôm tôi phát hiện mình cấn bầu lần ba, đã thông báo với chồng. Tôi hoang mang và sốc, không biết nên xử lý cái thai như thế nào. Sức khỏe tôi không tốt, ý thức cũng thế, tài chính không dư dả gì, chỉ đủ tiêu trong khả năng cho phép, bản thân không đi làm. Mọi điều kiện cho việc sinh nở gần như chơi khả thi, buộc phải có nghĩ suy bỏ con. Chồng không đồng ý. Tôi suy nghĩ nhiều nên chi tâm cảnh u uất, cáu bẳn. Trong lúc không kềm chế, tôi nói bậy với anh, anh bực nên xưng hô "mày, tao" và tát tôi. Anh nói cho tôi ăn mặc để tôi nói láo, ăn nói láo xược. Tối hôm đó, tôi nhắn nói cho anh biết tình trạng sức khỏe và tâm lý hiện tại của mình, nhắc lại mong muốn bỏ thai. Anh đọc nhưng không giải đáp, để mặc tôi với nghĩ suy đó và sự trống trơn, hoang mang chưa từng có.
Mọi người đừng nghĩ tôi ác, ích kỷ khi muốn bỏ thai. Tôi không phải người tàn nhẫn đến vậy, chỉ nghĩ tâm lý mình bất ổn như này, rồi sau khi sinh con ra có đủ sức chăm con hay không? Liệu tôi có làm tổn hại hay bỏ mặc con không? Nếu không may bị như vậy, em bé sẽ quá thiệt thòi. Tôi đã nói với chồng hết những nghĩ suy trên nhưng đổi lại vẫn chỉ là sự lặng im, coi như thường có gì. Sau quờ quạng, tôi chỉ muốn ly hôn để giải thoát.
Tôi không còn ai có thể chia sẻ cùng những nỗi buồn, rối bời trong lòng, bất đắc dĩ phải viết đôi dòng, mong nhận được những lời san sẻ thực bụng từ các bạn đọc. Xin tâm thành cảm ơn.
Hường
bạn đọc gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, trả lời thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét